Kinh nghiệm đánh bài phổ biến cho mọi người

tải facebook về điện thoại

Chưa một giây nào cảm thấy chán. Có phải con tim tôi đánh bài còn mềm qua bao đoạn trường? Có phải tôi đã rõ cuộc đời vốn chẳng thể khác, tôi đã trải qua khỏi bể oan cừu, qua khỏi quá mê? Có phải tôi từng sống trong cái tâm …Buồn vui kia là một. Như quên game bài trong nỗi nhớ (Trịnh Công Sơn).
Không biết. Chỉ thấy tôi càng ngày càng tha thiết cho mọi người, với cuộc sống.

Dù ai đó có muốn gạt tôi ra bên lề cuộc sống chung, tôi vẫn tha kinh nghiệm đánh bài thiết xin bằng được sống cùng, sống cho, sống với. Tôi điên rồi chăng? Không, tôi không bao giờ điên. Và không bao giờ tỉnh để nhìn rõ mọi game bài sự việc như bây giờ. Lòng tôi thanh thản quá. Tâm tôi yên tĩnh quá. Không hề có một chút bối rối, vọng động.

Chơi xóc đĩa được nhiều năm nayChơi xóc đĩa được nhiều năm nay

Chẳng hiểu tháng này là tháng gì mà sao lắm tin mừng. Mừng từ xóc đĩa online trong ra ngoài. Cái mặt tôi vốn đã khó ưa, thấy mình cười toe trong gương, cũng đành phải công nhận là… khó chịu thật.

Nhưng mà tôi vui thì phải cho tôi cười chứ vì có sao thì, với tôi, cười cũng dễ chịu hơn là khóc. Xấu lắm và game xóc đĩa nhanh già nữa.
Tôi vui vì sau bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu mệt nhọc, băng nhạc Thương Ca Chiến Trường của tôi đã hoàn thành, cùng một đánh xóc đĩa lúc với CD Tình Nhớ.

Vui vì Ly Cơ tính chịu khó, tiếp tục học thêm, tiếp tục gọi về thăm mẹ. Giọng con tôi ngọt như đường trắng, mát như đường nâu… I love you mom…, bao giờ cũng vậy trước khi cúp điện thoại. Bé Hố Nai thì đã quen trường, quen nếp sống chơi xóc đĩa nội trú hắc ám.

Trước khi trở lại trường bao giờ cũng ôm hôn mẹ. Nicky tối ngày đi học giáo điều, đi nhà thờ, và nghe nhạc đạo nhiều hơn. Ba mẹ con càng ngày càng trở đánh xóc đĩa online thành ba người bạn thân thiết và đầy cảm thông.

Tôi còn vui vì được chơi game bài sâm lốcTôi còn vui vì được chơi game bài sâm lốc

Còn Hố Nai lớn của tôi vẫn chịu khó chịu đựng con vợ… dồ của sâm lốc mình, cùng sự mè nhèo của hai đứa con. Tụi nó muốn gì thì cứ nhè Châu mà đòi, tôi có biết thì cũng cười nhạt mà thôi. Mình ăn thì hết, con ăn thì thừa.

Vui với con, vui vì có thêm hai người bạn nhỏ. Mà ở hai người vừa là con, vừa là bạn, tôi đã biết chơi sâm lốc được rất nhiều thứ. Cái mà tôi thích nhất là sự hồn nhiên. Ðiều đó tôi không có khi còn trẻ, song lại rất có lợi cho tôi ở tuổi này.
Tôi còn vui vì cái nỗi xách va-li lêu bêu hết sân bay này đến sân bay khác, đi thiếu điều muốn… lé mắt luôn.

Thế mà vẫn cười. Thì đã đánh sâm lốc gọi là… hồn nhiên mà lỵ. Vui mà cười là chuyện thường. Mệt cũng cười cho quên mệt. Cứ xem như chẳng có gì… mệt cả thì sẽ không mệt.

Cứ coi như chẳng có gì khổ cả thì sẽ… sướng. Cứ… tưởng là mình giàu thì sẽ chẳng nghèo. Cứ cho là mình… mù, điếc, câm thì cuộc sống lúc nào cũng đáng yêu, đáng sống.
Bây giờ, sau khi đã hoàn thành công việc, sâm lốc cứ coi như thế đi, tôi ngồi một mình gõ bài cho Thời Báo bên cạnh hai cái va-li nặng và lớn như gò Ðống Ða.

Tôi sẽ đánh vật với chúng bằng hai cánh tay đã mềm dần theo ngày tháng. Vài tiếng đồng hồ nữa thôi tôi sẽ lên đường đi quay lại phố đánh sâm lốc online phường Paris. Tìm lại một chút mơ mộng của cái thời biết yêu lần đầu, trong một quán café bên sông Seine, tìm lại một góc Sài Gòn, một chút Huế, một tẹo Ðà Lạt trong buổi chiều chơi sâm lốc heo hắt nắng, lành lạnh nhẹ. Một mình đôi khi cũng chưa hẳn là buồn.
T

 

Leave a Reply